hoá ra em rất yêu anh truyện

Thời gian dối tảo quay về trước lúc Tang Vô Yên và Tô Niệm Khâm kết duyên.

Một ngày, Tô Niệm Khâm thoát khỏi thư phòng: "Vô Yên, anh với cùng một kỳ ngủ lâu dài, tất cả chúng ta ra bên ngoài du ngoạn."

Bạn đang xem: hoá ra em rất yêu anh truyện

Tang Vô Yên giật thột, người con trai này cũng tiếp tục mong muốn rời khỏi ngoài ngủ luật lệ, ở trong thâm tâm anh vẫn luôn luôn coir a ngoài như Chịu đựng tội.

"Không cần bác bỏ sĩ thưa anh nên nghỉ dưỡng sao? việc làm của công ty lớn với Tiểu Lộ ở tê liệt, cô ấy cũng thưa không tồn tại yếu tố gì." Tô Niệm Khâm điềm đạm phân tích và lý giải hành vi không bình thường của tớ.

"Muốn cút đâu nào?" Tô Niệm Khâm chất vấn.

Thật vất vả anh mới nhất tạo thói quen chất vấn chủ kiến

của đối phương, tuy nhiên Tang Vô Yên khiến cho sự kiên trì của anh ý gần như là ko thể kéo dãn dài.

Cô lật coi tập san địa lý và sách du ngoạn từng nới, một khi sau mới nhất hét lên: "Niệm Khâm, tất cả chúng ta cút Ai Cập."

Tô Niệm Khâm vặn nhỏ âm thanh radio còn còn chưa kịp thể hiện tại thái chừng, tiếp tục nghe thấy cô nói: "Không được, nghe thưa tình hình sai trái."

Tô Niệm Khâm nói: "Vô Yên, em với nên nghe chủ kiến

của anh một ít không?"

Nhưng người phụ phái nữ nhường nhịn như ko nghe thấy.

Người con trai ngậm mồm lại, nỗ lực trấn tĩnh phiên bản thân thích nối tiếp triệu tập vô thông tin nhưng mà anh đang được nghe.

Sau nửa giờ, Tang Vô Yên kêu lên: "Đi Hồng Kông cũng khá được. Hồng Kông rất hay, lại hoàn toàn có thể sắm sửa." Cô 1 mình lầu bầu lại nhấp lên xuống đầu, "Vẫn là ko được, với rất nhiều người, hơn thế nữa anh ko quí cút xuống phố." Vứt cuốn sách vô tay cút, cô lại lật coi một quyển không giống.

Chưa cho tới nửa giờ sau, lại nghe thấy cô kêu to: "Chúng tớ cút Tây Tạng."

Lần này, Tô Niệm Khâm thậm chí còn ko buồn coi lên, lại thay cho thay đổi kênh radio. Quả nhiên quả như anh Dự kiến, duy nhất phút sau, cô lại tự động không đồng ý mình: "Ngộ nhỡ anh bị say chừng cao cũng sai trái."

Vì vậy, như này như tê liệt, Tô Niệm Khâm và cả loại ngược khu đất đều bị Tang Vô Yên giằng teo một lượt.

Anh nỗ lực rất là nhằm kìm nén sự kiên nhân tiếp tục sớm tiêu tốn không còn của tớ, không còn chuyến này cho tới chuyến không giống tự động nhủ: "Tô Niệm Khâm, ngươi cần nhẫn nại, chớ rét dỗi, nếu như không ngươi sẽ rất cần tự động bản thân ăn ngược đắng."

Đột nhiên, Tang Vô Yên chuyến loại n ôm sách hưng phấn chạy tới: "Niệm Khâm, tất cả chúng ta cút Tần triều đi!"

Lần này, Tô Niệm Khâm ra quyết định ko mang đến cô với lối lùi, nhanh gọn lẹ dứt khoát nói: "Được!" Đao sắc chém loàn ma*, ko nhằm cô còn thời cơ nhiều vò nhau nữa.

* Đao sắc chém loàn ma: trở thành ngữ chỉ hành vi dứt khoát.

Một giây sau, người con trai Phục hồi lại tinh nghịch thân thích, theo gót thói thân quen khép hờ nhị đôi mắt, ko thể tin cậy hỏi: “Em vừa phải mới nhất thưa tất cả chúng ta cút đâu?” Người phụ phái nữ nảy phân biệt nhấp lên xuống lư anh chuyến loại n+1.

Tang Vô Yên thấy sắc mặt mày của Tô Niệm Khâm sai trái, chuẩn bị thất lạc nổi đóa, cô tất tả vàng quấn lấy anh như 1 con cái bạch tuộc.

“Em phía trên ko cần đang được thảo luận nằm trong anh sao.” Cô với chút chột dạ nũng nịu.

“Vậy ‘chúng ta’ thảo luận mang đến thành phẩm gì rồi?” Anh nhấn trọng âm vô nhị kể từ tê liệt. Nhưng chỉ việc cô chính thức thực hiện nũng, anh làm thế nào cũng ko thể nổi xung được.

"Tần triều nha. Chúng tớ hoàn toàn có thể cút coi địa cung vô Tần lăng còn tồn tại binh mã đất sét nữa."

Lúc này, Tô Niệm Khâm ở đầu cuối cũng hiểu rằng Tần triều nhưng mà cô đang được nói đến việc đó là Tây An.

Sự nhảy phì vô tâm lý của những người phụ phái nữ này thực sự mạnh mẽ và uy lực, Tô Niệm Khâm Tóm lại.

Kể kể từ Lúc ra quyết định bịa đặt vé máy cất cánh, Tang Vô Yên thường ngày đều có được tối thiểu mươi cuộc gọi kể từ Dư Tiểu Lộ.

"Khi leo núi, cô cần cút trước cậu ấy một ít, nhằm Niệm Khâm hoàn toàn có thể cảm biến được phản xạ của cô ấy."

"Để cậu ấy đem điện thoại cảm ứng địa hình và chi phí lẻ vô người, nhằm rời nhị người lạc nhau.”

“Lúc khả năng chiếu sáng mạnh, cần bắt cậu ấy cần treo kính mát vô."

“Đừng quên phun thanh trùng và băng cá thể, cậu ấy dễ dàng trượt đặc biệt hy xước domain authority."

"Chọn một hotel yên lặng tĩnh một ít, chóng cần tự do thoải mái. Lưng của cậu ấy ko chất lượng lắm."

Tang Vô Yên bố trí những chú ý ghi lại nó vào buột chú thích.

Một ngày trước lúc tách cút, Dư Tiểu Lộ gọi lại: "Niệm Khâm, cậu với chắc chắn rằng ko cần thiết thông tin mang đến Trụ sở mặt mày tê liệt, gửi một con xe cho tới đón những cậu sao?"

"Tôi cứng cáp chắn!" Tô Niệm Khâm vấn đáp tính khí ko chất lượng lắm.

Không cho tới mươi giờ, Tô Niệm Khâm ở xuống chóng và chìm vô giấc mộng sâu sắc. Để kí thác lại việc làm của công ty lớn mang đến Dư Tiểu Lộ, anh tiếp tục thao tác làm việc thật lực xuyên suốt bao nhiêu ngày gần như là ko ngủ.

Tang Vô Yên cuộn tròn xoe trong tầm tay anh, tay ngược bịa đặt bên trên vai anh.

Cô chợt lưu giữ cho tới lời nói dặn dò dò thám của Dư Vi Lan. Cô ấy nói: "Niệm Khâm ko khi nào cút du ngoạn 1 mình với ai như vậy này trước đó, hãy đỡ đần cậu ấy thiệt chất lượng."

Kết ngược trọn vẹn ngược ngược với những gì nhiều người dự liệu.

Hoàn toàn là Tô Niệm Khâm đang được đỡ đần cô. Tô Niệm Khâm phụ trách cứ túi du ngoạn, chi phí lẻ và điện thoại cảm ứng địa hình là những loại nhưng mà Tô Niệm Khâm tiếp tục rất nhiều lần nhấn mạnh vấn đề rằng Tang Vô Yên nên đem theo gót theo người.

Sau Lúc xuống máy cất cánh, Tang Vô Yên lấy cuốn sách chỉ dẫn du ngoạn nghiên cứu và phân tích nên bắt xe pháo buýt này nhằm vô thành phố Hồ Chí Minh trước, tiếp sau đó bắt xe pháo buýt này nhằm cho tới hotel mà người ta tiếp tục bịa đặt. Kết ngược là, sau thời điểm xem xét cả nữa ngày cũng ko tìm ra đầu côn trùng.

“Niệm Khâm, anh cút chất vấn một ít.” Đoàn du ngoạn nhị người, trưởng phi hành đoàn hạ thông tư mang đến phó trưởng phi hành đoàn.

“Không cút.” Anh ko khi nào biết “hỏi thăm” là gì.

“Vậy tất cả chúng ta cần làm thế nào đây?” Trưởng đoàn không tồn tại cơ hội này không giống.

“Có thể nghe anh thưa không?” Phó trưởng phi hành đoàn ẩn nhẫn đầy đủ rồi.

"Cái gì?"

"Em gọi một cái xe taxi, tiếp sau đó tất cả chúng ta hoàn toàn có thể cút." Tô Niệm Khâm tức dỗi thưa.

“...Sao anh lại lanh lợi như vậy!”

Xem thêm: ánh trăng.org

Trong xe pháo xe taxi, Tang Vô Ngôn coi đồng hồ thời trang tính chi phí, khổ đau kêu lên: “Sao lại nhảy thời gian nhanh như thế, bác tài, anh không tồn tại động tay động chân chứ?”

Người tài xế và Tô Niệm Khâm mặt khác nổi xung.

Ngày bữa sau, bọn họ mướn một cái xe hơi và cho tới Lâm Đồng*, mặt khác đòi hỏi hotel mướn một hướng dẫn viên du lịch du ngoạn đi kèm theo kể từ công ty lớn du ngoạn. Bởi vì thế Tô Niệm Khâm ko thể đáp ứng liệu Tang Vô Yên và anh hoàn toàn có thể bị lạc nhau ko.

Tại Tần lăng, sau thời điểm nghe hướng dẫn viên du lịch du ngoạn Tiểu Lôi trình làng về toàn cỗ địa cung, Tang Vô Yên sững sờ hỏi: “Anh thưa, tất cả chúng ta tiếp tục thất lạc một trăm năm nữa để xem thấy địa cung?”

“Ừ, cũng chính vì technology lúc này ko thể đảm nói rằng tất cả chúng ta ngỏ đi ra trong tương lai hoàn toàn có thể lưu giữ gìn nó tuyệt vời nhất." Tiểu Lôi phân tích và lý giải.

"Vậy Mông Nghị thì sao? Chẳng cần ông ấy tiếp tục vạc hình thành địa cung sao, sau thời điểm tiến bộ vô còn cất cánh bay ở vô tê liệt."

“Cái gì Mông Nghị?” Hướng dẫn viên du ngoạn Tiểu Lôi không thực sự rõ ràng.

“Chính là loại người theo gót xua bà xã của Tần Thủy Thủy Hoàng, Tần quốc…” Cô còn ko mô tả không còn, Tô Niệm Khâm tiếp tục che mồm lại, “Ô… Ô…” kêu lên.

"Em với chút lịch sử dân tộc thông thường đã có được ko vậy?" Tô Niệm Khâm đùng một cái cảm nhận thấy xấu xí hổ.

Một khi sau, Tang Vô Yên chớp lấy thời cơ và nói: "Đó là vị tướng mạo quân bởi Thành Long thủ vai." "

“..." Hướng dẫn viên du ngoạn Tiểu Lôi.

"..." Tô Niệm Khâm.

Tô Niệm Khâm ko ngoài suy nghĩ, không lẽ cô tùy hứng cho tới phía trên chỉ vì thế tập phim tê liệt sao.

(Bộ phim Thần thoại (2005) bởi Thành Long và Kim Hee Sun đóng góp chính)

Đến tượng binh mã, Tiểu Lôi tiếp tục bắt gặp một group người thân quen, và Tang Vô Yên quí sự náo nhiệt độ nê đồng ý cút xe pháo rộng lớn với bọn họ, Tô Niệm Khâm cũng không thích thực hiện ngược với hào hứng của cô ấy ấy.

Trên xe pháo, Tô Niệm Khâm tàn phế nằm trong nước ngoài hình của anh ý vẫn lôi cuốn sự lưu ý của người xem.

Nhưng bất kể Tang Vô Yên rêu rao vật gì, Tô Niệm Khâm vẫn nhắm đôi mắt chăm sóc thần ko thưa lời nói này. Anh thực sự xấu xí hổ Lúc với cùng một người bà xã như thế.

"Tô Niệm Khâm, anh còn ko nhằm ý cho tới em như thế, em sẽ không còn hí hửng."

Tô Niệm Khâm nhắm đôi mắt lại, im re.

“Khụ, khụ,” Tang Vô Ngôn hắng giọng, “Tin hay là không, em hát mang đến anh một bài xích.” Cô hạ tuyệt chiêu.

"Anh thưa coi em hát bài xích hát này của anh ý thì hay?" Tang Vô Yên đắc thắng thưa.

Tô Niệm Khâm thưa, "Nếu em ko tĩnh lặng một ít, tin cậy hay là không, anh tiếp tục bịt mồm em trước mặt mày bọn họ."

Chiêu này ứng phó với Tang Vô Yên chuyến này cũng khá được.

Quả nhiên, Tang Vô Yên tất tả vàng che môi lại.

Bước vô chống triển lãm đẩy đà của những tượng phật binh mã, chỉ nghe Tang Vô Yên thưa "wow-".

“Vĩ đại!”

“Đây là sự việc kết tinh nghịch vĩ đại trí tuệ của những người Trung Quốc tất cả chúng ta.” Tiểu Lôi kiêu hãnh thưa.

“Tại sao quân team của Tần Thủy Hoàng lại toàn những thanh niên tuấn tú và gan góc như thế.” Tang Vô Yên tâm sự nguyên nhân khiến cho cô xúc động, “Thật ko thể tưởng tượng, có khoảng từng nào người?”

Cô vừa phải chất vấn Tiểu Lôi vừa phải kiểm kê những người dân con trai đẹp nhất trai trong thâm tâm bản thân.

Tiểu Lôi khá sửng sốt, tuy nhiên Tô Niệm Khâm tiếp tục thân quen với điều này kể từ lâu.

Tiểu Lôi vừa phải phân tích và lý giải vừa phải dẫn chúng ta cút thăm hỏi hoàn thành bao nhiêu loại hầm triển lãm và chống triển lãm văn vật, khi đi ra cửa ngõ, Tang Vô Yên kéo Tô Niệm Khâm nói: “Niệm Khâm, em còn mong muốn quay trở về coi một ít.”

Vì vậy Tô Niệm Khâm lại nằm trong cô quay trở về.

Khi tê liệt ko cần mùa du ngoạn, người quốc tế cho tới thăm hỏi nhiều hơn nữa người Trung Quốc, hơn thế nữa trời tiếp tục về chiều nên người càng thưa thớt. Tang Vô Yên đang được ở một địa điểm yên lặng tĩnh, đương đầu với những tượng binh mã được bố trí tức thì cụt bên trên lan can, đùng một cái ngồi xổm xuống, kháng cằm, "Niệm Khâm, em không thích cút."

Tô Niệm Khâm cũng ngồi bên trên sàn căn nhà với cô.

Tang Vô Yên nhẹ dịu tế bào mô tả từng cụ thể của những tượng phật binh mã vì chưng ngôn từ cụ thể nhất nhưng mà cô hoàn toàn có thể nói: áo giáp, ăn mặc quần áo, loại tóc, nước ngoài hình, đường nét mặt mày ...

Tô Niệm Khâm lắng tai với cùng một nụ mỉm cười niềm hạnh phúc.

“Họ thực sự là kẻ kể từ nhị ngàn năm vừa qua sao?” cô chất vấn.

"Lại ko cần là kẻ thiệt, chỉ là một trong tượng phật tự tạo."

"Ý em là, bọn chúng dựa vào những người dân thực sự kể từ thời tê liệt sao?"

"Có lẽ thế ..." Tô Niệm Khâm cũng ko biết.

"Niệm Khâm, nếu như anh hoàn toàn có thể thấy chúng ta, anh cũng tiếp tục cảm động."

“Từ mô tả của em, anh tiếp tục thấy rồi." Tô Niệm Khâm mỉm mỉm cười.

Sau Lúc nhị người tĩnh lặng một khi, Tang Vô Yên vạc hình thành điều gì tê liệt, dẫn Tô Niệm Khâm cho tới một điểm rồi tạm dừng, nhanh gọn lẹ coi xung xung quanh, Lúc chắc chắn rằng rằng không tồn tại ai lưu ý, cô mới nhất nhằm Tô Niệm Khâm ngồi xuống nằm trong cô.

Sau tê liệt, Tang Vô Yên trả tay Tô Niệm Khâm thanh lịch phía mặt mày tê liệt lan can.

Cánh tay từng chút một xoạc đi ra, tiếp sau đó, đùng một cái, ngón tay của Tô Niệm Khâm đυ.ng cần một vật gì tê liệt.

"Niệm Khâm, anh với cảm nhận thấy không? Đây là khu đất bùn kể từ

Xem thêm: phim thế giới nợ tôi một mối tình đầu

hai ngàn năm vừa qua trong phòng Tần, chúng ta đó là cỗ dạng này."

“Cảm ơn em, Vô Yên.” Tô Niệm Khâm nhếch mồm lên, nở nụ mỉm cười.

Editor: A May