hộ tâm 25

Nhạn Hồi nghiêng mặt mày liếc Thiên Diệu: “Còn sinh sống không?”

Ánh trăng lưu đem bên trên khuôn mặt mày nường, chiếu lên gò má thật sạch của nường, Thiên Diệu nom hai con mắt ánh lên ánh trăng của nường cho tới thất thần, quên cả vấn đáp.

Bạn đang xem: hộ tâm 25

Nhạn Hồi nhíu ngươi, lần mộc khoan vòng đi ra sau đập lên trán Thiên Diệu một chiếc, khiến cho hắn khẽ giật thột, chỉ nghe Nhạn Hồi ghét bỏ vứt nói: “Ta đích thị thiệt là chẳng ham muốn cứu vãn huynh gì cả.”

Thiên Diệu ngây người một khi lâu, bao phủ lấy cái trán bị tiến công khá nhức, chợt hắn đựng giờ mỉm cười trầm trầm.

Nhạn Hồi nhướn mày: “Cười vật gì, bị tiến công choáng ngợp luôn luôn rồi à?”

Thiên Diệu ôm trán mỉm cười một khi lâu: “Đây là phen thứ nhất tao thấy cô vì vậy đấy.”

Rõ là đã đi được rồi, vậy mà còn phải ko kể từ nguy hiểm trở lại, trong khi hắn vô vọng, trong khi hắn nguy hiểm nan, chủ yếu nường vẫn cứu vãn hắn…

Thật kỳ kỳ lạ, nường thực hiện một chuyện đẫy lắc động với hắn cho tới vậy, vậy nhưng mà chủ yếu nường lại chẳng hoặc biết gì.

“Nói nhảm nhiều quá.” Nhạn Hồi xoay đầu, nhfin chằm chằm đám yêu thương đầu trườn một vừa hai phải bị nường tiến công cất cánh cơ, một vừa hai phải rồi một kích của nường chẳng tiếc chút lực nào là, vì vậy bây giừo đám yêu thương đầu trườn cơ vẫn tồn tại chóng mặt quay cuồng quặt con quay bên dưới khu đất,

Trong vùng đồi núi tối đen kịt sau sống lưng bọn chúng, đem bao nhiêu bóng đen kịt khi nãy một vừa hai phải toá chạy đang được xoay đầu đán giá chỉ bọn họ. Chỉ là bọn chúng lo ngại một kích một vừa hai phải rồi của Nhạn Hồi nên mới mẻ không đủ can đảm tiến bộ bừa lên. Tại phía xa vời rộng lớn, nhập cái cây phổ biến xột xoạt, minh bạch là vẫn tồn tại yêu thương quỷ quái ẩn náu nhập cơ, hóng thời hành vi.

Bốn phía đều là sát khí và yêu thương khí, Nhạn Hồi cầm chặt lần mộc khoan nhập tay, sắc mặt mày tráng lệ.

Hai thời nay vẫn luon mệt rũ rời, tuy rằng pháp lực của nường vẫn hồi sinh tuy nhiên cũng chẳng tạo được bao lâu, ứng phó với 1 thương hiệu yêu thương quỷ quái thì còn được, tuy nhiên nếu như bọn chúng nằm trong lao lên tiến công thì chỉ e là chẳng lưu giữ nổi được bao nhiêu chốc.

Giờ cũng chỉ với cơ hội lừa được bọn chúng bao lâu thì lừa, nhằm đám yêu thương quỷ quái này biết khó khăn nhưng mà lùi.

Nhạn Hồi nỗ lực lưu giữ vững vàng tâm tình, dồn khí đan điền, ngỏ mồm nói: “Ta là kẻ núi Thần Tinh, đám yêu thương quái những ngươi mưu đồ toan thực hiện bậy thực hiện bậy nhập khu đất Trung Nguyên, ngán sinh sống rồi hử?”

Núi Thần Tinh ngược nhiên đem mức độ uy hiếp chắc chắn, tức thời, nhập cái cây phổ biến loạt soạt không ngừng nghỉ, tạo nên bầu không khí càng thêm thắt căng thẳng mệt mỏi.

Nhạn Hồi tụ pháp lực xuống lòng cẳng bàn chân, nường bước đi ra một bước, pháp trận hỏa diễm bên dưới chân nường được lên kế hoạch, nhập một tích tắc vẫn trải ra năm trượng, một vòng tròn trặn đặc biệt rộng lớn đang được mở rộng bên dưới chân đáp yêu thương quỷ quái, pháp trận hỏa diễm còn lấp lánh lung linh hơn hết ánh trăng, soi rõ rệt cả bóng của đám yêu thương quỷ quái.

Nhạn Hồi phóng tầm đôi mắt, năm trượng cũng bao không còn đuọc tối thiểu là nhị mươi thương hiệu yêu thương quỷ quái, vẫn đầy đủ nhằm khiến cho bọn chúng lo ngại rồi.

Đám yêu thương quỷ quái bị Nhạn Hồi vây nhập pháp trận đều tá hỏa ko thôi, nháo nhào ham muốn chạy trốn, tuy nhiên pháp trận hỏa diễm bên dưới chân bọn chúng như lớp bám, khiến cho bọn chúng chẳng tài nào là động che nổi.

Nhạn Hồi hòn đảo đôi mắt nom từng thương hiệu, thấy chùng đều kinh hãi hãi run rẩy toàn bộ cơ thể, thời điểm hiện nay nường mới mẻ nghiền khí xuống, khẽ quát mắng một tiếng: “Cút không còn cho tới ta!”

Cùng khi cơ, nường tạo nên pháp lực nổ tung, đám yêu thương quỷ quái nhập pháp trận đều túng phun ra bên ngoài.

Đám yêu thương quỷ quái rất có thể bay thân thiện thấy vậy thì bộp chộp nhảy dậy chạy loàn nhập rừng. Chỉ một thời gian sau, yêu thương khí nhập rừng vẫn trầm xuống hẳn.

Ánh trăng vẫn yên lặng tĩnh rọi lên phía trên mặt khu đất, nhưng mà một không khí quỷ dị mặt mày người vẫn thất lạc.

Nhạn Hồi đứng cơ một chốc, mãi cho tới khi công cộng xung quanh không hề động tĩnh gì nữa thì nường mới mẻ thở phào một khá, nhoáng cái vẫn chẳng nhằm ý hình tượng một chút nào nhưng mà ngồi xuống mặt mày khu đất.

Nàng vuốt ngực mình: “Cứ vậy bao nhiêu phen chắc chắn hạn chế lâu quá, chẳng tự quay trở lại nhằm bóng đè còn thoải mái rộng lớn.” Nhạn Hồi thở cấp một thời gian rồi mới mẻ xoay đầu nom Thiên Diệu, thấy hắn vẫn tồn tại ngồi phụ thuộc gốc cây, vẻ mặt mày dự phòng, nường mới mẻ khoát tay thưa, “Được rồi, đám yêu thương quỷ quái cơ trong thời điểm tạm thời cũng trở thành dọa dẫm rồi, tất cả chúng ta nhanh chóng lên chút, tách nhằm bọn chúng thấy vật gì cơ ko đích thị lại vòng về.”

Nhạn Hồi một vừa hai phải thưa kết thúc thì đứng lên.

Chợt người nường cứng lag, chỉ nghe một giờ “Vút” xé dông tố lao cho tới, một mũi thương hiệu cất cánh sượt qua quýt tai nường.

Nhạn Hồi ngây người thất lạc mộc khi, tuy nhiên thấy khi mũi thương hiệu cất cánh qua quýt nghe đâu lại sở hữu một ít tiên khí, không dừng lại ở đó khí tức đó lại ko thuần khiết như nường vẫn cảm nhận thấy ở núi Thần Tinh, và lại giống…

“Tà tu.” Thiên Diệu lạnh lẽo lùng ngỏ mồm, nhưng mà Nhạn Hồi nghe thấy nhị chữ này cũng ngửa mặt mày lên troiw fmà thở nhiều năm.

Người bị tẩu hỏa nhập quái nhập quy trình tu đạo hoặc người dân có tâm thuật bấnh chủ yếu thì tiếp tục luyện cùn môn quái đạo, người nhập giới tu đạo đều gọi bọn họ là cùn tu, tâm lý không ổn định, quí giết thịt chóc, đem khuynh phía giết thịt người tu đạo đoạt tu vi.

So với những người tu đạo chủ yếu thống, hành vi cua rbọn bọn họ chẳng không giống gì yêu thương quỷ quái, thậm chí là còn chẳng tự một vài ba yêu thương quỷ quái.

“Còn nhằm người tao sinh sống nữa ko vậy.” Nhạn Hồi thở nhiều năm một giờ, một vừa hai phải rồi nường sử dụng không còn cả pháp lực hù đám yêu thương quỷ quái cơ rồi, giờ đây chạm nên một thương hiệu cùn tu, không dừng lại ở đó thương hiệu đó lại còn ẩn náu đảm bảo chất lượng cho tới vậy, quyết định nhập tối nường ngoài sáng sủa, tình thế thực sự bất lợi…

“Nhạn Hồi.” Thiên Diệu ở sau sống lưng Nhạn Hồi khẽ gọi, “Tới trên đây.”

Nhạn Hồi xoay đầu, chỉ thấy hắn đang được vệ sinh vết ngày tiết mặt mày khóe mồm, nường nhíu mày: “Huynh ham muốn nhằm lại di ngôn à?” Nói thì thưa vậy vẫn ngoan ngoãn ngoãn bước cho tới ngồi xổm xuống ở kề bên Thiên Diệu.

Nàng ngồi xổm cơ hội hắn một khoảng tầm, Thiên Diệu yên lặng một thời gian rồi mới mẻ nói: “Kề tai cho tới mới đây chút.”

Nhạn Hồi nó điều kề tai sát lại, tuy nhiên góc nhìn vẫn nom chú ý nhập rừng cây phía đằng trước, mũi thương hiệu cất cánh đến từ phía cơ, người nọ chắc chắn cũng ở phía cơ, chỉ tiếc giờ đây nường không tồn tại pháp lực, ngũ quan liêu cũng chẳng nhạy cảm bén được nữa, trọn vẹn ko thể vạc hiện nay điểm nó đang được đứng…

Xem thêm: phim bien doi my nhan tap cuoi

Thiên Diệu nom tai Nhạn Hồi còn cơ hội hắn một khoảng tầm, hắn đành vươn người cho tới kề sát tai ngàng, khi môi hắn chạm nhập tai nường thì mới có thể sử dụng tiếng động rất thấp nhưng mà nói: “Y thu liễm khí tức.

Trong lòng Nhạn Hồi vốn liếng còn đang được tâm trí, trọn vẹn ko ngờ Thiền Diệu vẫn cho tới sát nường vì vậy, khá thở của hắn phả lên tai khiến cho tai nường khá ngữa, trong tâm nường xiết một chiếc như phản xạ sinh lí, domain authority mặt mày nường giá buốt lên, domain authority gà domain authority vịt gì đều rơi lở tở.

Nàng tức thời lùi đi ra một khoảng tầm, quá bất ngờ nom Thiên Diệu.

Mà góc nhìn của Thiên Diệu khi đó lại trấn tính, sắc mặt mày tráng lệ, tạo nên Nhạn Hồi cũng chẳng đem cơ hội nào là ko biết xấu xa hổ nhưng mà thưa những câu như “Sao huynh lại sàm sỡ tao nữa.”

Việc như vậy nhưng mà Thiên Diệu lại ngặt trang vì vậy, Nhạn Hồi cũng chỉ đành nên phỉ nhổ bạn dạng thân thiện nhập đầu bản thân đem rất nhiều ý niệm thế tục, ai bảo thương hiệu đái tử này nước ngoài trừ thân thiện phận đi ra thì tầm vóc láo nháo tiếng nói đều là loại nường quí chứ.

Nhạn Hồi hắng giọng một chiếc, cố để tâm nhập chuyện chính: “Ta nom đi ra được.”

Thấy Nhạn Hồi lại lùi đi ra xa vời, Thiên Diệu nhíu mày: “Kề tai sắp tới.”

Qảu thực là nên kề tai qua quýt, nhỡ làm cho cùn tu cơ nghe được điều bọn họ thì chẳng nên là ko kết thúc rồi sao…

Vì thế Nhạn Hồi cố dẹp vứt chướng ngại vật tư tưởng, tiếp sau đó kề tai cho tới mặt mày môi Thiên Diệu.

Thiên Diệu chỉ ngặt mặt mày hỏi: “Trong khung hình còn từng nào nội tức sử dụng được?”

Nhạn Hồi nối tiếp hắng giọng: “Chẳng sót lại từng nào, đem chẳng cũng chỉ đầy đủ nhằm phóng hỏa một phen.”

Thiên Diệu khá trầm dìm, sau này lại ngỏ mồm nói: “Cô nghe tao thưa trên đây, hắn vẫn luôn luôn nấp nhập bóng tối không đủ can đảm động tay, cho tới giờ đây cũng chỉ rất có thể đâm lén sau sống lưng tất cả chúng ta, rất có thể thấy pháp lực của những người này không tốt, chỉ việc cô rất có thể phát hiện ra hắn, sử dụng mức độ của cô ấy, hoặc sử dụng chút công phu nước ngoài gia của cô ấy khắc chế hắn.”

Rốt cuộc những điều này cũng tạo nên linh hồn đang được bồng bềnh của Nhạn Hồi tươi tắn lại, nom chú ý nom nhập rừng cây xa vời xa vời, cau ngươi nói: “Nhưng giờ đây tao ko đầy đủ nội tức, ngũ giác chẳng tài nào là nhưng mà nhạy bén nổi, ko phát hiện ra được hắn.”

“Ta dạy dỗ cho tới cô một tâm pháp, cô vận nội tức lên đường.”

Nhạn Hồi ngây người nghe Thiên Diệu thưa mặt mày tai nường. Lúc này nường cũng không có gì khá đâu nhưng mà quan hoài những loại không giống nữa, cẩn trọng nghe điều Thiên Diệu thưa rồi, tiếp sau đó nó điều hắn phát âm tâm pháp mặt mày tai nhưng mà vận nội tức.

Lúc này thương hiệu cùn tu đứng ở phía xa vời đã nhận được đi ra vật gì cơ, lại một mũi thương hiệu xé rách nát bầu không khí lao cho tới.

Lúc này Thiên Diệu cũng một vừa hai phải phát âm kết thúc chữ sau cùng, hắn tiện tay nhặt một hòn đá bên dưới khu đất, ném cho tới mũi thương hiệu đang được lao cho tới, mũi lên tập luyện tức chếch lên đường, cắm phập nhập thân thiện cây rộng lớn sau sống lưng Thiên Diệu.

Thiên Diệu nom đuôi phía đuôi mũi thương hiệu, tiếp sau đó chỉ cho tới Nhạn Hồi: “Cô để tâm nom phía Tây Bắc coi.”

Nhạn Hồi gắng triệu tập nom về phía cơ, ngay tắp lự ngây người vì như thế những gì bản thân thấy, hình hình họa trước đôi mắt nường giờ đây như thể buổi ngày, cỏ cây nhập rừng rõ rệt, người ẩn trốn bên trên cây ko tài nào là bao phủ vệt nổi: “Hắn trốn bên trên cây.”

Nhạn Hồi thưa khẽ, “Khoảng cơ hội khá xa… đợi vẫn.”

Nhạn Hồi nom về phía xa vời rộng lớn, tiếp sau đó nhíu mày: “Đám yêu thương quỷ quái lại lần về rồi.”

Thiên Diệu nhăn mày: “Mấy tên?”

“Không nhiều lắm, tư năm thương hiệu gì cơ.” Nhạn Hồi xoay đầu nom thông thoáng qua quýt ăn mặc quần áo của Thiên Diệu, tiếp sau đó chẳng buồn tự dự lột không còn áo ngoài và lớp áo thân thiện của hắn xuống, “Mùi bên trên người huynh quá nặng trĩu.

Thiên Diệu vốn liếng giật thột vì như thế hành vi lột đồ vật bản thân của nường, tuy nhiên nghe vậy thì chỉ đành ngây người nhằm Nhạn Hồi toá, tiếp sau đó Nhạn Hồi toá áo khoác bên ngoài ngoài lỏng loẹt của tớ đi ra ném cho tới Thiên Diệu.

Cách trên đây phụ thân dặm mang trong mình 1 dòng sông chảy về trấn cơ. Chúng tao chạy thông qua đó.” Nhạn Hồi xoay đầu lại nom thông thoáng qua quýt, “Tên cùn tu này cũng vạc xuất hiện đám yêu thương quỷ quái quay trở lại, nó chạy về phía Tây, ko cần thiết phí mức độ ứng phó với nó, động tác của nó tiếp tục khiến cho đám yêu thương quỷ quái lưu ý. Chúng tao nhân thời điểm hiện nay tranh giành thủ thời hạn chạy trốn.”

Thiên Diệu gật đầu, nhằm đem Nhạn Hồi dìu hắn đứng lên, tiếp sau đó nhị người lảo hòn đảo chạy về phía bờ sông.

Ánh trăng bên trên khung trời vẫn thê lương bổng vì vậy, nhị người chạy trốn chật vật vô nằm trong.

Hơi thở tá hỏa liên tiếp, tuy nhiên Thiên Diệu xoay đầu nom lại chỉ thấy vẻ mặt mày Nhạn Hồi kiên nghị, nường không phải đem chút xúc cảm vô vọng nào là so với việc chạy trốn thế này, nhượng bộ như nhập ngẫu nhiên thực trạng bi thảm nào là, nường cũng vẫn rất có thể đứng lên như trước đó, thưa ko có gì cả với những đau đớn sử kia…

Dựa nhập người Nhạn Hồi, Thiên Diệu chỉ thấy thiệt ấm cúng.

Trong lòng cũng nhanh gọn lẹ thấy ấm cúng theo…

” Nhảy xuống!” Nhạn Hồi thưa kết thúc ngay tắp lự kéo theo đòi Thiên Diệu nhảy xuóng lòng sinh sống, bên dưới làn nước xiết, Nhạn Hồi cũng ko buông hắn đi ra, chỉ nỗ lực kéo tay hắn, đi ra mức độ tập bơi ngược dòng sản phẩm.

Xem thêm: quyet dau 4

Liều mạng cho tới như vậy…

Thiên Diệu nom khuôn mặt mày Nhạn Hồi nhập làn nước đẩy sóng, chỉ cảm nhận thấy đầu ngày càng nặng trĩu, tiếp sau đó hắn mê mẩn chết giả.

Nhạn Hồi đang được đi ra mức độ tập bơi thì chợt thấy người bản thân đang được kéo chìm xuống, nường sững người, bồn chồn kéo Thiên Diệu lên, lại chỉ thấy người nường vẫn nhắm đôi mắt mê mẩn rồi, nường tức tức giận kéo tóc Thiên Diệu: “Sớm ko ngất muộn ko ngất, sao phen nào là huynh cũng làm cho phiền toái cho tới tao thế hả?!”